![]() |
| Khai trương văn phòng Tạp chí Hữu cơ Việt Nam bắc miền trung tại Nghệ An |
Sự kiện diễn ra trong khuôn khổ Hội nghị tổng kết công tác năm 2025 và triển khai nhiệm vụ năm 2026 của tạp chí, với sự góp mặt của lãnh đạo cơ quan chủ quản, lãnh đạo Ban Tuyên Giáo Dân vận, sở Văn hoá Thể thao và Du lịch, Trung tâm khuyến nông tỉnh Hà Tĩnh, các cơ quan báo chí và đại diện chính quyền một số phường, xã. Văn phòng đại diện Bắc miền Trung tại Nghệ An được kỳ vọng sẽ trở thành cầu nối phản ánh kịp thời các mô hình sản xuất, tiêu thụ sản phẩm, lan tỏa giá trị phát triển bền vững và góp phần thúc đẩy nông nghiệp hữu cơ ở khu vực Bắc miền Trung.
Xứ Nghệ với điều kiện tự nhiên đa dạng, đất đai rộng, truyền thống canh tác lâu đời đang từng bước trở thành vùng đất giàu tiềm năng cho phát triển nông nghiệp hữu cơ. Trước tác động của biến đổi khí hậu, suy thoái tài nguyên và yêu cầu ngày càng cao về an toàn thực phẩm, nông nghiệp hữu cơ được xem là hướng đi tất yếu, bền vững cho các tỉnh Bắc Trung bộ, trong đó có Nghệ An và Hà Tĩnh. Những năm gần đây, nhiều địa phương đã mạnh dạn chuyển đổi mô hình sản xuất, giảm dần phân bón hóa học, thuốc bảo vệ thực vật, thay bằng phân hữu cơ, chế phẩm sinh học và quy trình canh tác thân thiện với môi trường.
Các mô hình trồng lúa hữu cơ, rau hữu cơ, cam, chè, dược liệu và chăn nuôi sinh học bước đầu cho hiệu quả tích cực, nâng cao giá trị sản phẩm và thu nhập cho người dân. Không chỉ góp phần bảo vệ đất đai, nguồn nước, nông nghiệp hữu cơ còn giúp xây dựng thương hiệu nông sản xứ Nghệ an toàn, chất lượng, đáp ứng nhu cầu thị trường trong nước và xuất khẩu. Tuy nhiên, để phát triển bền vững, xứ Nghệ cần tiếp tục hoàn thiện cơ chế chính sách, hỗ trợ kỹ thuật, liên kết doanh nghiệp - nông dân và mở rộng thị trường tiêu thụ, đưa nông nghiệp hữu cơ trở thành trụ cột của nền nông nghiệp xanh.
![]() |
| Lãnh đạo Hiệp hội, địa phương và Tạp chí tham dự buổi ra mắt |
Chúng tôi vô xứ Nghệ đúng lúc gió mùa đông bắc tràn về, xứ Nghệ như khoác lên mình một dáng vẻ khác hẳn. Không còn cái nắng gắt hanh hao của gió Lào, cũng chẳng phải sắc xuân non tơ của những ngày giêng hai, xứ Nghệ bước vào mùa mưa rét - mùa của những cơn mưa lây phây, không gian khoác lên tấm voan mỏng chứa cái lạnh thấm sâu, và của một nỗi trầm lắng rất riêng, chỉ miền Trung mới có. Mưa xứ Nghệ không ào ạt như mưa miền núi, cũng không bất chợt như mưa phương Nam. Mưa nơi đây dai dẳng, rả rích, kéo dài ngày này qua ngày khác, như thể đất trời đang lặng lẽ thử thách lòng người. Những cơn mưa nhỏ li ti, tưởng chừng nhẹ nhàng, nhưng càng về khuya càng nặng hạt, gió thổi hun hút, mang theo cái rét cắt da cắt thịt. Cái rét xứ Nghệ không buốt như miền biên ải phía Bắc, mà âm thầm, len lỏi, ngấm sâu vào từng thớ áo, từng mái nhà, từng góc bếp.
Giữa mùa mưa rét, làng quê Nghệ An và Hà Tĩnh như chậm lại. Con đường làng đất đỏ trở nên lầy lội, in dấu những bước chân vội vã. Những hàng tre ven bờ ao nghiêng mình trước gió, lá tre xào xạc, quệt vào nhau nghe buồn buồn. Dòng sông Lam bỗng trầm mặc hơn, nước sông đục màu phù sa, chảy lặng lẽ qua những bãi bồi vắng bóng người. Trên bờ, những ruộng lúa đông xuân mới gieo mạ xanh non, run rẩy trong mưa gió, nhưng vẫn bền bỉ vươn lên - như chính con người xứ Nghệ từ bao đời nay. Mưa rét làm cho nhịp sống nơi đây thêm phần nhẫn nại. Người nông dân vẫn ra đồng từ sớm, khoác chiếc áo tơi, cúi mình trước gió mưa. Đôi bàn tay nứt nẻ vì lạnh vẫn thoăn thoắt cấy mạ, vun luống, như thể đã quen với mọi khắc nghiệt của thời tiết. Với họ, mưa rét không chỉ là thử thách mà còn là hy vọng. Những cơn mưa dài ngày sẽ tích nước cho ruộng đồng, chuẩn bị cho một vụ mùa mới, cho hạt lúa chắc bông, cho cái ăn, cái mặc của cả gia đình.
Trong những ngôi nhà nhỏ lợp ngói rêu phong, mùa mưa rét là mùa của bếp lửa. Gian bếp xứ Nghệ những ngày này ấm hơn bao giờ hết. Nồi khoai lang, nồi ngô bung đặt trên bếp, khói bay lên quyện cùng mùi rơm rạ, mùi củi khô, tạo nên thứ hương vị rất riêng của làng quê. Cả nhà quây quần bên bếp, nghe tiếng mưa gõ lộp bộp trên mái nhà, nghe gió rít ngoài hiên, lòng người bỗng lắng lại. Những câu chuyện xưa, chuyện làng, chuyện đời được kể chậm rãi, mộc mạc, như chính nhịp sống nơi đây. Mưa rét cũng làm cho xứ Nghệ thêm phần sâu lắng và giàu chất thơ. Những buổi sáng sớm, sương mù phủ kín làng quê, che mờ những lũy tre, mái nhà, cánh đồng. Cả không gian như chìm trong một gam màu xám nhạt, yên tĩnh đến nao lòng. Tiếng gà gáy vọng từ xa, tiếng chó sủa lẫn trong tiếng mưa, tạo nên bản hòa âm quen thuộc của miền quê nghèo. Người đi xa, chỉ cần bắt gặp một buổi sáng như thế, là đủ để nỗi nhớ quê trào dâng.
![]() |
| Người nông dân cần mẫn trên những thửa ruông |
Ở xứ Nghệ, mùa mưa rét còn là mùa của sự sẻ chia. Những năm mưa lớn, nước sông dâng cao, lũ về, đời sống người dân lại thêm một phen chật vật. Nhưng cũng chính trong gian khó ấy, tình làng nghĩa xóm càng thêm gắn bó. Nhà khô ráo đón nhà ngập nước, bát cơm sẻ nửa, manh áo nhường nhau. Cái nghĩa, cái tình của người Nghệ không ồn ào, không phô trương, mà bền bỉ, sâu sắc, như mưa rét âm thầm nuôi dưỡng đất đai. Mưa rét khiến con người xứ Nghệ trầm tư hơn. Có lẽ vì thế mà mảnh đất này sinh ra nhiều người con cứng cỏi, giàu ý chí, nhưng cũng sâu nặng nghĩa tình. Cái khắc nghiệt của thiên nhiên đã tôi luyện nên một tính cách vừa bền bỉ, vừa thủy chung. Người Nghệ có thể ít nói, có thể không vồ vập trong cách thể hiện, nhưng tình cảm thì luôn sâu sắc, chân thành.
Giữa mùa mưa rét, xứ Nghệ không rực rỡ, không ồn ào. Nhưng chính sự giản dị, khắc khổ ấy lại tạo nên một vẻ đẹp rất riêng - vẻ đẹp của sự chịu thương chịu khó, của lòng kiên cường và của tình người ấm áp. Để rồi, khi mưa ngớt, trời hửng nắng, những mầm xanh lại vươn lên mạnh mẽ, báo hiệu một mùa mới đang về. May quá khi chúng tôi rời Vinh, trời vẫn mù sương nhưng nắng đã hửng, cái nắng mùa đông dịu nhẹ làm con người thư thái. Dù từng được xem là mảnh đất cằn cỗi, khắc nghiệt bởi nắng gió và thiên tai, nhưng xứ Nghệ đang từng ngày chứng minh sức sống bền bỉ của mình. Nông nghiệp hữu cơ, với triết lý thuận tự nhiên và phát triển bền vững, được đặt nhiều niềm tin sẽ bén rễ và lan tỏa trên vùng đất này. Chính sự kiên cường của người nông dân, cùng quyết tâm đổi mới tư duy sản xuất, đã mở ra hướng đi phù hợp cho một nền nông nghiệp an toàn, xanh và lâu dài. Tin rằng, từ mảnh đất tưởng như khô cằn ấy, những giá trị hữu cơ sẽ nảy mầm và phát triển mạnh mẽ.
Xứ Nghệ giữa mùa mưa rét là vậy - trầm lắng mà sâu sắc, khắc nghiệt mà giàu yêu thương. Ai đã từng đi qua những ngày mưa rét nơi đây, chắc hẳn sẽ không thể quên cái lạnh thấm da, tiếng mưa thánh thót, và hơn hết là hơi ấm lan tỏa từ những con người bình dị, chân quê. Chính những điều tưởng chừng khắc nghiệt ấy đã làm nên hồn cốt xứ Nghệ - bền bỉ, thủy chung và không bao giờ khuất phục trước khó khăn./.