![]() |
| Hình ảnh nhóm "Khát vọng cỏ dại". |
Người "thủ lĩnh" trên chiếc chiếu tre
Hình ảnh chị Hòa nằm trên chiếc chiếu tre đơn sơ hiện lên như một nốt trầm mặc sâu sắc, chạm vào tầng sâu nhất của sự trắc ẩn. Cơ thể ấy nhỏ bé tựa như một đứa trẻ, đôi tay chân chẳng thể vẹn tròn theo quy luật tự nhiên, nhưng thần thái thoát ra từ gương mặt lại mang sức mạnh của một ngọn núi lớn. Đó là chân dung của một tâm hồn không bao giờ chấp nhận sự gục ngã, một người phụ nữ dùng chính những mảnh vỡ của đời mình để ghép nên bức tranh hy vọng cho bao người cùng cảnh ngộ.
![]() |
| Chị Hòa là người khuyết tật nặng - trưởng nhóm "Khát vọng cỏ dại". |
Ánh mắt chị trong veo như mặt hồ mùa thu, vừa kiên định vừa rực cháy ngọn lửa sống mãnh liệt, không một chút gợn đục của sự oán trách hay buông xuôi. Nụ cười ấy rạng rỡ và bao dung đến lạ kỳ, như muốn nhắn gửi với thế gian rằng chị vẫn ổn, vẫn đầy ắp yêu thương để sưởi ấm cho những phận đời còn gian truân hơn cả chính mình.
Đôi bàn tay dù ngắn ngủi, dù yếu ớt đang cố gượng cầm chiếc điện thoại thứ vũ khí duy nhất để chị kết nối sợi dây tình thân cho 60 thành viên trong nhóm chính là minh chứng cho một ý chí sắt đá. Mỗi dòng tin nhắn gửi đi, mỗi cuộc gọi kết nối đều là một cuộc chiến thầm lặng giữa tinh thần thép và những cơn đau co rút của hệ thần kinh, chỉ để giữ cho ngọn lửa của nhóm "Khát vọng cỏ dại" không bao giờ vụt tắt.
Những mảnh ghép khiếm khuyết dưới một mái hiên "mượn tạm”
Đằng sau chị Hòa là 60 số phận, 60 câu chuyện đầy nước mắt. Đó là những người liệt tứ chi chỉ có thể giao tiếp qua ánh mắt, là những em bé mù chưa một lần thấy ánh mặt trời nhưng tâm hồn tràn ngập thanh âm, và cả những cụ già neo đơn coi nhóm là điểm tựa cuối cùng của cuộc đời.
Suốt 6 năm qua, họ nương tựa vào nhau mà sống. Thế nhưng, sự kiên cường của "loài cỏ" cũng có lúc run rẩy trước thực tại khắc nghiệt. Họ đang sống trong sự bấp bênh của những mái hiên mượn tạm, những căn phòng trọ chật hẹp không đủ che chắn những đợt gió lùa.
"Nỗi đau lớn nhất không phải là sự tàn tật trên thân thể, mà là sự 'tan rã' âm thầm khi mái nhà chung thực sự vẫn chỉ là một giấc mơ xa vời." - Chị Hòa chia sẻ trong nghẹn ngào.
Đã có những thành viên phải lặng lẽ rời nhóm, không phải vì hết yêu thương, mà vì cơm áo gạo tiền và sự thiếu hụt một không gian sinh tồn ổn định đã bào mòn hy vọng của họ.
Hãy là mảnh đất lành cho những nhành cỏ được xanh màu hy vọng
Thế gian vẫn thường ngợi ca loài cỏ dại bởi sức sống bền bỉ qua bão giông, nhưng chúng ta đôi khi quên mất rằng, dù kiên cường đến đâu thì cỏ vẫn cần đất để bám rễ và cần nước để sinh tồn. Hôm nay, chị Hòa và nhóm "Khát vọng cỏ dại" không thỉnh cầu một sự ban ơn nhất thời hay một bữa cơm no bụng rồi thôi, họ đang khát khao một "điểm tựa sinh tồn" bền vững.
Chúng tôi khát khao:
Một mái nhà chung đúng nghĩa: Một không gian cố định để những người yếu thế có nơi thuộc về, không còn cảnh "gửi thân nằm nhờ".
Một cơ hội nghề nghiệp: Những "chiếc cần câu" phù hợp với những đôi tay không lành lặn, để họ được lao động bằng lòng tự trọng, được thấy mình có ích và xóa đi định kiến về những kiếp người "lay lắt".
Mọi sự sẻ chia lúc này, dù là một viên gạch hồng, một công việc gia công nhỏ hay một vòng tay kết nối, đều chính là phép màu thắp sáng lại niềm tin đã dần rạn nứt.
Xin đừng để những nhành cỏ dại phải đơn độc giữa cơn cuồng phong của cuộc đời. Hãy cùng nhau kiến tạo nên một trung tâm "Khát vọng cỏ dại" nơi mà tình người sẽ khỏa lấp mọi khiếm khuyết, nơi mà nghị lực phi thường được tiếp sức bởi sự thấu hiểu và sẻ chia.
Bởi suy cho cùng, hạnh phúc đích thực không nằm ở những gì chúng ta nắm giữ, mà ở khoảnh khắc chúng ta thắp lên ánh sáng trong đôi mắt của những người đang đứng giữa bóng tối cuộc đời.