![]() |
| Buổi giao lưu, ra mắt cuốn sách “Viết cho những ngày không dám khóc” tại Đà Nẵng. |
Cuốn sách do Nhà xuất bản Văn học cấp phép, Thái Hà Books liên kết phát hành cuối năm 2025. Đây là tập tản văn – tự truyện được viết trong nhiều năm, ghi lại hành trình sống, học tập và làm việc của tác giả tại Mỹ, từ những ngày đầu bỡ ngỡ cho đến khi dần tìm được điểm tựa tinh thần nơi xứ người.
“Viết cho những ngày không dám khóc” mở ra câu chuyện của một cô gái Việt giữa thành phố Tacoma mưa lạnh, nơi những cú sốc văn hóa, thất bại ban đầu, áp lực mưu sinh và cảm giác lạc lõng hiện lên rất thật. Không né tránh tổn thương, Huỳnh Tú Uyên chọn cách đối diện với nỗi buồn bằng giọng văn thủ thỉ, nhẹ nhàng, đôi khi hài hước nhưng chạm sâu vào cảm xúc.
Từ thư viện, âm nhạc, những mối quan hệ tử tế cho đến ký ức về quê nhà – mùi nước mắm, mạ non, hoa cà phê – tác giả dần tìm thấy sức mạnh để đứng vững. Những chi tiết đời thường ấy trở thành sợi dây kết nối vô hình giúp người xa xứ không đánh mất bản thân giữa một thế giới rộng lớn.
Chia sẻ trong sách, Huỳnh Tú Uyên viết: quê hương giống như “một chiếc tổ chim nhỏ” – nơi ta có thể bay đi thật xa, nhưng luôn biết mình có chốn để quay về. Hình ảnh ấy cũng là tinh thần xuyên suốt của tác phẩm: đi xa để trưởng thành, nhưng không rời bỏ cội nguồn.
![]() |
| Tác giả Huỳnh Tú Uyên (bên phải) chia sẻ với bạn đọc về hành trình viết nên cuốn sách đầu tay của mình. |
Bên cạnh những trang viết giàu cảm xúc, cuốn sách còn mang dáng dấp của một “cẩm nang tinh thần” dành cho người trẻ. Tác giả lồng ghép nhiều câu chuyện và kinh nghiệm thực tế như chuẩn bị tâm lý trước khi du học, tìm nhà thuê, làm thêm, chọn lớp ESL, vượt qua mùa đông đầu tiên, chăm sóc sức khỏe tinh thần hay đối diện với những đêm mất ngủ vì nhớ nhà.
Qua đó, “Viết cho những ngày không dám khóc” không chỉ kể câu chuyện của riêng tác giả, mà còn tái hiện tâm trạng chung của nhiều du học sinh: cảm giác nhỏ bé, hoang mang, nhưng vẫn kiên cường bước tiếp.
Một trong những chương được đánh giá giàu cảm xúc nhất là “Viết cho mẹ – Người giữ lấy sự dịu dàng trong con”. Ở đó, hình ảnh người mẹ không xuất hiện như nhân vật trung tâm, mà như một nền đất âm thầm nâng đỡ, là điểm tựa tinh thần giúp nhân vật “tôi” không gục ngã giữa những chông chênh.
Không bi lụy, không kể lể, chương sách chạm đến tầng sâu của yêu thương, biết ơn và sự trưởng thành. Theo tác giả, đây cũng là nơi chị hiểu vì sao mình có thể đi xa mà vẫn giữ được sự tử tế và dịu dàng với cuộc sống.
Huỳnh Tú Uyên sinh ra tại Đà Nẵng, từng có hơn 20 năm sinh sống, học tập và làm việc tại Mỹ. Trước khi tìm thấy đam mê ở âm nhạc và viết lách, chị đã trải qua nhiều công việc khác nhau như phục vụ nhà hàng, giữ trẻ, CNA… Những trải nghiệm đó trở thành chất liệu sống động cho trang viết.
Trở về Việt Nam, tác giả chọn Đà Nẵng làm nơi làm việc, sáng tác và tiếp tục theo học tại Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Đà Nẵng. Với Uyên, viết là cách sẻ chia, cũng là hành trình tự chữa lành và kết nối với cộng đồng người Việt xa xứ.
Buổi giao lưu ra mắt sách “Viết cho những ngày không dám khóc” được kỳ vọng trở thành không gian lắng nghe và đồng cảm, nơi những người từng cô đơn nơi đất khách có thể tìm thấy sự thấu hiểu và tiếp thêm can đảm.
Cuốn sách không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng hay công thức vượt qua nỗi buồn. Thay vào đó, tác giả chọn ngồi lại cùng nỗi buồn, để nhắc rằng: có những ngày không dám khóc không phải vì yếu đuối, mà vì ta đang học cách trưởng thành theo cách riêng của mình./.