![]() |
| Tài nguyên thiên nhiên được hiểu là những dạng vật chất có sẵn trong tự nhiên mà con người có thể khai thác và sử dụng nhằm phục vụ cuộc sống sinh hoạt của mình. |
Tài nguyên thiên nhiên là nền tảng vật chất cho sự tồn tại và phát triển của xã hội loài người, song nếu khai thác thiếu kiểm soát, chạy theo tăng trưởng ngắn hạn, nguồn tài nguyên ấy sẽ nhanh chóng suy kiệt, gây ra những hệ lụy nghiêm trọng về môi trường, kinh tế và xã hội. Vì vậy, nhận diện đúng mối liên hệ giữa khai thác tài nguyên và phát triển bền vững có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong bối cảnh hiện nay.
Trước hết, cần khẳng định rằng khai thác tài nguyên là điều kiện tất yếu của phát triển kinh tế – xã hội. Từ đất đai, nước, rừng, khoáng sản đến nguồn lợi biển, tất cả đều là đầu vào cơ bản của các ngành sản xuất như nông nghiệp, công nghiệp, năng lượng, xây dựng và dịch vụ. Trong lịch sử phát triển, nhiều quốc gia đã tận dụng hiệu quả tài nguyên thiên nhiên để tạo cú hích cho tăng trưởng, tích lũy vốn, xây dựng cơ sở hạ tầng và nâng cao đời sống nhân dân. Ở các nước đang phát triển, khai thác tài nguyên vẫn giữ vai trò quan trọng trong tạo việc làm, tăng thu ngân sách và thúc đẩy chuyển dịch cơ cấu kinh tế.
Tuy nhiên, khai thác tài nguyên theo cách truyền thống, thiên về số lượng và lợi ích ngắn hạn, đang bộc lộ nhiều giới hạn. Tài nguyên thiên nhiên phần lớn là hữu hạn, đặc biệt là tài nguyên không tái tạo như than đá, dầu khí, khoáng sản kim loại. Việc khai thác ồ ạt, thiếu quy hoạch và công nghệ lạc hậu không chỉ làm cạn kiệt nguồn tài nguyên mà còn gây ô nhiễm môi trường, suy thoái hệ sinh thái, làm gia tăng phát thải khí nhà kính và biến đổi khí hậu. Những hệ quả này trực tiếp đe dọa nền tảng của phát triển bền vững, bởi phát triển bền vững đòi hỏi sự hài hòa giữa tăng trưởng kinh tế, bảo vệ môi trường và tiến bộ xã hội.
Phát triển bền vững đặt ra yêu cầu thay đổi cách tiếp cận trong khai thác tài nguyên. Thay vì khai thác tối đa, phát triển bền vững nhấn mạnh đến khai thác hợp lý, tiết kiệm và hiệu quả, gắn với bảo tồn và tái tạo. Điều này có nghĩa là tốc độ khai thác tài nguyên tái tạo như rừng, nước, thủy sản không được vượt quá khả năng phục hồi tự nhiên; còn đối với tài nguyên không tái tạo, cần sử dụng tiết kiệm, nâng cao hiệu suất và đầu tư nguồn lực từ khai thác vào phát triển khoa học – công nghệ, giáo dục và các lĩnh vực tạo sinh kế lâu dài cho tương lai.
Mối liên hệ giữa khai thác tài nguyên và phát triển bền vững còn thể hiện rõ ở khía cạnh môi trường. Môi trường là không gian sống và là “bể chứa” các chất thải phát sinh từ hoạt động khai thác và sản xuất. Khi khai thác tài nguyên vượt quá sức chịu tải của môi trường, ô nhiễm đất, nước, không khí sẽ gia tăng, đa dạng sinh học bị suy giảm, các hệ sinh thái bị phá vỡ. Những tổn thất môi trường này không chỉ gây thiệt hại kinh tế trực tiếp mà còn ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe con người và chất lượng sống. Do đó, phát triển bền vững đòi hỏi khai thác tài nguyên phải đi đôi với bảo vệ môi trường, áp dụng công nghệ sạch, đánh giá tác động môi trường nghiêm ngặt và phục hồi hệ sinh thái sau khai thác.
Ở góc độ xã hội, khai thác tài nguyên cũng có mối liên hệ mật thiết với công bằng và ổn định xã hội – một trụ cột quan trọng của phát triển bền vững. Nếu lợi ích từ khai thác tài nguyên chỉ tập trung vào một nhóm nhỏ, trong khi cộng đồng địa phương phải gánh chịu ô nhiễm và mất sinh kế, xung đột xã hội sẽ gia tăng. Phát triển bền vững đòi hỏi phân chia lợi ích công bằng, đảm bảo quyền lợi của người dân địa phương, tôn trọng sinh kế truyền thống và tạo cơ hội tham gia của cộng đồng trong quản lý tài nguyên. Khi người dân được hưởng lợi và có tiếng nói, họ sẽ trở thành lực lượng tích cực trong bảo vệ và sử dụng bền vững tài nguyên.
Khoa học – công nghệ đóng vai trò cầu nối quan trọng giữa khai thác tài nguyên và phát triển bền vững. Nhờ tiến bộ công nghệ, con người có thể nâng cao hiệu quả khai thác, giảm tổn thất, tiết kiệm tài nguyên và hạn chế tác động tiêu cực đến môi trường. Công nghệ tái chế, kinh tế tuần hoàn, năng lượng tái tạo và vật liệu mới giúp giảm phụ thuộc vào tài nguyên thiên nhiên, đặc biệt là tài nguyên không tái tạo. Đây là hướng đi tất yếu để vừa đáp ứng nhu cầu phát triển hiện tại, vừa bảo đảm nguồn lực cho các thế hệ tương lai.
Trong bối cảnh toàn cầu hóa và biến đổi khí hậu, mối liên hệ giữa khai thác tài nguyên và phát triển bền vững còn mang tính xuyên biên giới. Nhiều nguồn tài nguyên như nước, rừng, biển, khí quyển không thuộc riêng một quốc gia, nên việc khai thác thiếu bền vững ở một nơi có thể gây hệ lụy cho khu vực và toàn cầu. Vì vậy, phát triển bền vững đòi hỏi tăng cường hợp tác quốc tế, tuân thủ các cam kết môi trường, chia sẻ trách nhiệm và lợi ích trong quản lý tài nguyên chung.
Từ thực tiễn cho thấy, con đường phát triển dựa trên khai thác cạn kiệt tài nguyên sớm muộn sẽ dẫn đến bế tắc. Ngược lại, khai thác tài nguyên gắn với phát triển bền vững là con đường dài hạn nhưng ổn định, giúp cân bằng giữa tăng trưởng kinh tế, bảo vệ môi trường và tiến bộ xã hội. Điều này đòi hỏi tầm nhìn chiến lược, thể chế quản lý hiệu quả, sự tham gia của doanh nghiệp, cộng đồng và toàn xã hội.
Có thể khẳng định rằng, khai thác tài nguyên và phát triển bền vững không phải là hai mục tiêu đối lập, mà là hai yếu tố cần được hài hòa trong cùng một chiến lược phát triển. Khi tài nguyên được khai thác hợp lý, sử dụng hiệu quả và được bảo vệ, phục hồi đúng mức, chúng sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho phát triển bền vững, bảo đảm lợi ích không chỉ cho thế hệ hôm nay mà còn cho các thế hệ mai sau./.